Mabel Thorn
Hội thoại
Hắt xì! Chào.
Sụt sịt... chào.
Lại là cậu sao? Hắt xì!
Ôi, không phải thảo mộc! Chào.
Chờ chút... Hắt xì! Chào.
Tôi là Mabel Thorn... Hắt xì! Dị ứng với mọi thứ màu xanh lá.
Từng... khịt mũi...một kẻ lang thang vô tư trước khi bị mấy cây của Kwalat hại.
Chắc là tôi ở đây để nghiên cứu một loại... sụp đổ sinh thái.
Thật ra tôi không có nhiều lựa chọn. Người tuyển mộ nói hoặc là làm việc này hoặc vào tù.
Trông tôi thế nào?
Tôi hầu như không thể nói được mà không hắt hơi giữa chừng.
Giống như đang sống trong một đám mây phấn hoa bất tận.
Một ngày nào đó... tôi sẽ tìm ra cách thiêu rụi hết chúng.
Nếu vùng đất chết ở phương bắc không lo liệu chúng trước.
Hắt xì!... đây là biên giới phía bắc.
Mọi thứ từ đây trở đi đều là hoang mạc.
Ít nhất chỗ chúng ta đến không có mấy cái cây...
Tôi hy vọng vậy.
Hắt xì! Không...tôi ổn.
Khịt mũi... đang xoay xở... Hắt xì! Dù sao cũng cảm ơn.
Những loại thảo dược này...Hắt xì!...làm tôi khốn đốn, nhưng tôi...hắt xì!... vẫn đối phó được.
Sống sót... nếu cậu tính...Hắt xì!... hắt hơi là sống sót.
Tôi tự lo được, chỉ là...khịt mũi... đang đấu với cơn đại họa thảo mộc.
Hắt xì! Tôi rất cảm kích, nhưng...khịt mũi... tôi vẫn xoay xở với tình cảnh điên rồ này.
Hắt xì! Vâng, làm ơn!
Khịt mũi... tôi không chịu nổi mấy loại thảo dược này... cần giúp đỡ!
Có thể...Hắt xì!... giơ tay giúp tôi được không!
Giúp tôi thoát khỏi...cơn ác mộng xanh này!
Mấy cái cây này...khịt mũi...đang âm mưu chống lại tôi!